Kafla Bên Bờ Biển - Haruki Murakami
"Những mảnh vỡ rơi xuống trong thinh lặng, trong tim tôi vang lên tiếng vọng khô khốc.Tôi không biết đây là thực hay mơ, Kafla bên bờ biển của tôi, xin đừng đi về phía khu rừng đó" (BTS - Butterfly). Lời bài hát da diết thôi thúc sự tò mò của tôi - đó là cách tôi bắt đầu với Kafla Bên Bờ Biển.
Tôi sẽ không bàn về khía cạnh văn học, và nói thật, tôi vẫn chưa hiểu hết tất cả tác phẩm. Có quá nhiều tầng nghĩa, quá nhiều ẩn ý mà có lẽ vốn sống của một con bé hơn 20 tuổi đầu vẫn chưa hiểu được hết. Cũng có thể tôi đã bỏ qua những chi tiết đắt giá nào đó cũng nên. Nhưng tôi lại bị cuốn vào cuốn sách, vào cái sự bí ẩn, vào những nút thắt mở nhưng rốt cuộc vẫn mơ hồ như một màn sương đó. Một khi đã bắt đầu, khó mà có thể dừng lại được!
Nhưng có hai điều khiến tôi suy nghĩ sau đi đặt Kafla bên bờ biển xuống: Lão già Nakata với trí tuệ của một đứa trẻ con sau một tai nạn bí ẩn, biết nói tiếng mèo và mang nhiệm vụ đóng lại "cánh cửa" và Cái thằng tên quạ.
Tôi nghĩ sự chân phương luôn là khởi đầu của những điều tốt đẹp. Không phải tự dưng mà ông lão Nakata khù khờ lại nhận được sự giúp đỡ trên mức tận tình từ những người xa lạ, rồi như vô tình một cách cố ý giúp họ nhận ra giá tri của sự an nhiên (Hoshino). Có một cái gì đó ở lão Nakata khiến người ta phải nhìn lại mình. Hồn nhiên như một đứa trẻ. Trẻ con ấy, thuần khiết biết bao với những niềm hạnh phúc nho nhỏ. Khi là đụm cát trước hiên nhà, khi chỉ là con dế bắt ngoài vười, khi chỉ là cái kẹo. Người lớn ấy, thường nhìn về tuổi thơ với niềm nuối tiếc vô hạn, vì khi ấy ta nào mưu cầu điều gì lớn lao!
"Vô cầu nhi tự đắc" (Không cầu mà được). Nhưng sao được nhỉ, cuộc sống, nếu bạn không tiến lên bạn sẽ bị bỏ lại. Nếu bạn không đặt mục tiêu, bạn sẽ chẳng đi về đâu cả.Đơn giản là hai chữ "cần" và "muốn". Nhưng sao có thể cưỡng lại được đúng không? Ngay cả tôi khi đang viết bài này tôi nghĩ về hai lần mua vé số mong đổi đời của mình.
Bạn có bao giờ nghe thấy giọng nói ấy trong đầu mình? Nói những điều bạn không nghĩ, như có hai luồng suy nghĩ tách biệt, như hai người cũng tồn tại. Tôi có một "thằng quạ". Và đôi lúc tôi thấy sợ, vì cái "thằng quạ" của tôi không phải là một đứa ngoan hiền! Nó có thể nói những điều thật chói tai, thì thầm những điều tôi không hề nghĩ. Phải chăng Haruki cũng có một "thằng quạ" của riêng ông? Hay tất cả mọi người cũng có một "thằng quạ" - một bản ngã thứ hai? Hay là chỉ riêng tôi? Vì bạn biết không, tôi chẳng thích "thằng quạ" của tôi chút nào!
Please take out with full credit
Facebook: https://www.facebook.com/AfterABook/
"Những mảnh vỡ rơi xuống trong thinh lặng, trong tim tôi vang lên tiếng vọng khô khốc.Tôi không biết đây là thực hay mơ, Kafla bên bờ biển của tôi, xin đừng đi về phía khu rừng đó" (BTS - Butterfly). Lời bài hát da diết thôi thúc sự tò mò của tôi - đó là cách tôi bắt đầu với Kafla Bên Bờ Biển.
Tôi sẽ không bàn về khía cạnh văn học, và nói thật, tôi vẫn chưa hiểu hết tất cả tác phẩm. Có quá nhiều tầng nghĩa, quá nhiều ẩn ý mà có lẽ vốn sống của một con bé hơn 20 tuổi đầu vẫn chưa hiểu được hết. Cũng có thể tôi đã bỏ qua những chi tiết đắt giá nào đó cũng nên. Nhưng tôi lại bị cuốn vào cuốn sách, vào cái sự bí ẩn, vào những nút thắt mở nhưng rốt cuộc vẫn mơ hồ như một màn sương đó. Một khi đã bắt đầu, khó mà có thể dừng lại được!
Nhưng có hai điều khiến tôi suy nghĩ sau đi đặt Kafla bên bờ biển xuống: Lão già Nakata với trí tuệ của một đứa trẻ con sau một tai nạn bí ẩn, biết nói tiếng mèo và mang nhiệm vụ đóng lại "cánh cửa" và Cái thằng tên quạ.
Tôi nghĩ sự chân phương luôn là khởi đầu của những điều tốt đẹp. Không phải tự dưng mà ông lão Nakata khù khờ lại nhận được sự giúp đỡ trên mức tận tình từ những người xa lạ, rồi như vô tình một cách cố ý giúp họ nhận ra giá tri của sự an nhiên (Hoshino). Có một cái gì đó ở lão Nakata khiến người ta phải nhìn lại mình. Hồn nhiên như một đứa trẻ. Trẻ con ấy, thuần khiết biết bao với những niềm hạnh phúc nho nhỏ. Khi là đụm cát trước hiên nhà, khi chỉ là con dế bắt ngoài vười, khi chỉ là cái kẹo. Người lớn ấy, thường nhìn về tuổi thơ với niềm nuối tiếc vô hạn, vì khi ấy ta nào mưu cầu điều gì lớn lao!
"Vô cầu nhi tự đắc" (Không cầu mà được). Nhưng sao được nhỉ, cuộc sống, nếu bạn không tiến lên bạn sẽ bị bỏ lại. Nếu bạn không đặt mục tiêu, bạn sẽ chẳng đi về đâu cả.Đơn giản là hai chữ "cần" và "muốn". Nhưng sao có thể cưỡng lại được đúng không? Ngay cả tôi khi đang viết bài này tôi nghĩ về hai lần mua vé số mong đổi đời của mình.
Bạn có bao giờ nghe thấy giọng nói ấy trong đầu mình? Nói những điều bạn không nghĩ, như có hai luồng suy nghĩ tách biệt, như hai người cũng tồn tại. Tôi có một "thằng quạ". Và đôi lúc tôi thấy sợ, vì cái "thằng quạ" của tôi không phải là một đứa ngoan hiền! Nó có thể nói những điều thật chói tai, thì thầm những điều tôi không hề nghĩ. Phải chăng Haruki cũng có một "thằng quạ" của riêng ông? Hay tất cả mọi người cũng có một "thằng quạ" - một bản ngã thứ hai? Hay là chỉ riêng tôi? Vì bạn biết không, tôi chẳng thích "thằng quạ" của tôi chút nào!
Please take out with full credit
Facebook: https://www.facebook.com/AfterABook/
Nhận xét
Đăng nhận xét