Lại những ngày mưa khi phớt bay, khi dữ dội, khi chóng vánh, khi dai dẳng. Trừ việc quần áo không khô mùi nắng và con Bi ở nhà vì sân trơn trượt đã té bông gân chân mãi không khỏi thì mình chẳng phàn nàn gì về mùa mưa cả. Ah nếu có thì thêm một chút chạnh lòng vì mùa mưa cũng đồng nghĩ với mùa bão ở miền Trung. Mưa thì mình lại nhớ nhiều thứ quá, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tâm tư mình như bị mắc kẹt giữa nỗi sợ một ngày nào đó những mảnh kí ức sẽ bị cất ở một ngăn kéo nào đó mà não đã quá cằn cỗi để đủ ức mở ra và việc vụn vặt khó mà viết thành câu. Phần thêm những lúc mình nhớ về cái gì đó thì thường đó chả phải là lúc rỗi rãi gì để mở blog và gõ lạch cạnh. Nhân dịp mình cũng có một kỉ niệm khó quên trong đời - đi cách li tập trung. Mình thấy nên ghi lại những niềm vui nho nhỏ ngày đi mẫu giáo. Số là mình đi cách li ở một trường mẫu giáo ấy :))) Mình còn nhớ cái cảm giác lạ lẫm khi bước vào lớp nơi lúc nhúc 20 mấy đứa trẻ bằng tuổi mình. Mình đã bơ vơ biết bao nhiêu. ...
Just your existence is precious enough to love and be loved. Join me on the journey of finding Meaning of Life and Inner Peace