Chuyển đến nội dung chính

[Mảnh kí ức 5] Mình đi học mẫu giáo P1

 Lại những ngày mưa khi phớt bay, khi dữ dội, khi chóng vánh, khi dai dẳng. Trừ việc quần áo không khô mùi nắng và con Bi ở nhà vì sân trơn trượt đã té bông gân chân mãi không khỏi thì mình chẳng phàn nàn gì về mùa mưa cả. Ah nếu có thì thêm một chút chạnh lòng vì mùa mưa cũng đồng nghĩ với mùa bão ở miền Trung. 

Mưa thì mình lại nhớ nhiều thứ quá, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tâm tư mình như bị mắc kẹt giữa nỗi sợ một ngày nào đó những mảnh kí ức sẽ bị cất ở một ngăn kéo nào đó mà não đã quá cằn cỗi để đủ ức mở ra và việc vụn vặt khó mà viết thành câu. Phần thêm những lúc mình nhớ về cái gì đó thì thường đó chả phải là lúc rỗi rãi gì để mở blog và gõ lạch cạnh. 

Nhân dịp mình cũng có một kỉ niệm khó quên trong đời - đi cách li tập trung. Mình thấy nên ghi lại những niềm vui nho nhỏ ngày đi mẫu giáo. Số là mình đi cách li ở một trường mẫu giáo ấy :)))

Mình còn nhớ cái cảm giác lạ lẫm khi bước vào lớp nơi lúc nhúc 20 mấy đứa trẻ bằng tuổi mình. Mình đã bơ vơ biết bao nhiêu. Hồi đó, chắc có lẽ quá tải mà phòng học của mình bị ngăn làm hai bằng một chiếc bàn ở chính giữa. Đó là lần đầu tiên mình gặp Châu - một trong những người bạn đầu tiên của mình. Cô bé da ngăm ngày đó đã cất tiếng gọi con bé con còn ngỡ ngàng mình từ chiếc bàn ngăn cách lấy lệ đó. Thế là mình có bạn. Thật trong sáng và dễ dàng biết bao. Không lâu sau, hai lớp gộp thành một, chiếc bàn quay về đúng chức năng của nó là bàn cô giáo ngồi quan sát và dạy học cho những đứa trẻ 3 tuổi bé bỏng và Châu trở thành bạn cũng lớp với mình. Mình chưa bao giờ nói với Châu rằng, mình cảm ơn vì ngày đó đã chủ động bắt chuyện với mình. 

Mình còn nhớ giàn dây leo, chả biết là cây gì, nhưng mỗi lần được ra chơi, tụi mình thường hái nhị hoa và giả vờ nó là những cây nấm mộc nhĩ - như trong những câu chuyện cổ tích cô bé cậu bé vào rừng hái nấm cho mẹ cho bà. Hương thơm thì thanh mát nên mình ngờ rằng đó là họ hàng với họ dưa gang. Nhờ bóng mát của "cây mộc nhĩ" mà tụi mình tha hồ đầu trần chạy long nhong trong những giờ hiếm hoi được thả chuồng :)))

Ôi lại nói tới món rau câu và sữa trứng gà khiến mình ám ảnh. Không hiểu sao mình lại bị xếp vào dạng thiếu cân trong khi hồi đó mình khá là mũm mĩm. Những cô cậu bé thiếu cân sẽ được bồi dưỡng những cốc sữa trứng gà làm bữa xế. Những cốc sữa tanh tanh ngoài làm mình khiếp đảm còn tiện thể tước luôn danh hiệu bé khỏe bé ngoan năm lớp lá của mình vì mình bị thừa cân =))) Còn món rau câu ấy hả, cứ hễ ngày ăn rau câu thì mình phải chạy khắp lớp để vừa năn nỉ vừa mời gọi các bạn khác ăn phụ - hoặc ăn hết, được nhiêu hay nhiêu. Nhưng tất nhiên, nếu mình không thấy ngon, thì xác suất những đứa còn lại cũng phải chịu đựng cũng rất cao. Nên những ngày vận may không mỉm cười, mình đành phải lấy hết sức bình sinh của một đứa trẻ 3-4 tuổi để nuốt trôi cục rau câu eo ơi đó :( 

Nhưng trừ hai món đó, thì món nào trường mẫu giáo làm cũng ngon. Có những món mà tới giờ mình không thể nào nấu ra được mùi vị ngày xưa. Nói tới ăn cơm thì phải nói tới thằng Hưng. Mỗi khi ăn cơm, sẽ luôn có hai cuộc chiến xảy ra. Ai ăn nhanh nhất và Ai ăn chậm nhất. Nghe là biết cái đầu được khởi xướng và bơm chích liên tục từ những cô giáo kính mến của chúng mình. Vừa ngồi kế bên kèm mấy nhân vật có tiền sử tiền án trong việc ăn lố qua giờ ngủ và phải nhờ cậy đến sức lao động của người khác để đưa cơm vào bao tử, các cô không ngừng rao những khẩu hiệu và giải thưởng (không nhớ là gì) để giảm thiểu số lượng các học trò khả ố chậm ăn. À quay lại Hưng, bằng một cách thần kì nào đó, Hưng luôn là đứa ăn nhanh nhất lớp. Tất nhiên là ngày nào nó cũng được khen. Tuy mình không nhớ thằng này có giở thói kiêu căng hách dịch vì cái thành tích đó hay không, nhưng mình vẫn nhớ cái ngày tụi mình xúm laị bàn nhau phải soán ngôi Hưng cho bằng được. Vừa phát cơm ra, tụi mình, lúc này đã ngồi thành một bàn với nhau, đã hì hục ăn, vừa ăn vừa canh coi thằng Hưng có ăn xong chưa. Tất nhiên ngày hôm đó quán quân vẫn là Hưng và tụi mình, sau khi đánh giá tình hình và khả năng, đã quyết định rã đám không thi thố chi cho mệt. Tụi mình có buồn giận u sầu gì không thì mình không nhớ, nhưng chắc chắn mấy cái bao tử của tụi mình thì vui. Gì chứ ăn uống chập giựt thì đầy bụng khó chịu lắm. Không biết thằng Hưng có bị vậy không :)))

Thôi hôm nay tới đây thôi, mình buồn ngủ lắm rồi!

To be còn tình iu nha...


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lần nói nhảm đầu tiên

Đang ngồi trong công ty, tai cắm phone cày view "Not today" của BTS, và vì hôm nay tôi đã hoàn thành xong task từ tuần trước chờ review, thế là tôi đã tạo blog này. Nhàn cư viên bất thiện. Hy vọng, không như sự ra đời bất chợt, blog này sẽ tồn tại qua năm tháng, không bị quên lãng vì chủ blog lười, vì chủ blog quên password hay vì hàng tỉ tỉ lý do nhảm nhí nào khác! Mục đích? Chủ yếu là "đổ vỏ" sau mỗi lần nghiền xong một cuốn sách, mỗi lần mủi lòng trước những gì nhìn thấy, mỗi lần đổi mood hàng vạn lần trong ngày, mỗi lần mò sang được một nước khác, mỗi lần  nghe một bài hát hay chỉ là mỗi lần cần ghi lại những gì mà năm 50-60 tuổi không còn có thể nhớ. Và vì tôi luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc sống của mình màu sắc đến đâu, là tôi tự ảo tưởng về sự nhàm chán của bản thân hay tôi đã, đang và sẽ có một tuổi trẻ thật cuồng nhiệt và hoang dại? Có lẽ, nếu tôi có đủ sự kiên nhẫn và siêng năng với chính bản thân mình, hy vọng một ngày nào đó trong tương lai nhìn lại...

[After A Book] Ngàn mặt trời rực rỡ - Khaled Hosseini

  “Chỉ những trái tim sắt đá mới thờ ơ trước câu chuyện này" - Glamour Một trong những chủ đề tối kỵ khi giao tiếp chính là tôn giáo. Và một trong những giá trị cốt lõi nên phải đồng điệu khi tìm kiếm một người đồng hành suốt cuộc đời, cũng là tôn giáo.  Bản thân mình luôn có những câu hỏi mình vẫn chưa có thể tự tin trả lời được, trong đó chính là: “Tôn giáo là gì?” “Đức tin là gì?” “Tại sao chúng ta phải nên có tín ngưỡng trong đời?” Đa số chúng ta đền được dạy là phải có đức tin. Niềm tin luôn là một sự diệu kì, một giải trúng số độc đắc trong quá trình tiến hóa mà con người có được. Và tín ngưỡng, tôn giáo, theo cá nhân mình nghĩ, được xây dựng trên nền tảng đó. Nhưng bản thân mình cũng không thể nói mình có đức tin hay tín ngưỡng nào hay không, vì nó luôn là một điều rất mơ hồ. Và mình may mắn được sinh ra mà không hề có một ràng buộc nào cho việc mình phải chọn và tôn thờ một ai đó.  Mình rất thích và khá tò mò về những câu chuyện về tôn giáo, bất kể đó là đạo gì. V...

[Em của 25] Bình đạm mà yêu nhau

Một tình yêu không ồn ào, bình dị mà bên nhau, chẳng phải là đẹp lắm sao? Sáng chủ nhật mở mắt dậy đập vô mặt tin Goo Hye Sun chia tay chồng trẻ Ahn Jae Hyun. Mọi người sốc, mọi người hụt hẫng, mọi người tiếc nuối, rồi nhắc tới những cuộc tình đẹp như cổ tích nhưng kết thúc cũng chóng vánh khác mà than thở. Bản thân mình thì không có cảm xúc gì lắm, giống như bạn mình nói, như một cặp đôi không hợp thì chia tay, chẳng hơn. Chẳng qua chúng ta, công chúng, với một phần giật tít và làm quá của báo chí, đã thần thánh hóa câu chuyện của họ, gán những cái tên, gán những kì vọng, gán những chuẩn mực lên cái đáng lẽ chỉ nên là việc của hai người trong cuộc. Tự dưng mình lại nhớ tới một cặp đôi khác, không ồn ào, không trai xinh gái đẹp - Lee Hyori và chồng Lee Sang Soon. Nàng - nữ hoàng sexy của Hàn Quốc, chàng - một nhạc sĩ nghèo kém sắc. Họ quen nhau trong âm thầm, đám cưới cũng chỉ có người thân thiết, váy cưới cũng mua ngẫu nhiên từ một chợ trời trong lúc nàng đi du lịch, không thiết kế s...