Chuyển đến nội dung chính

[Mảnh kí ức 3] Oan ức

Dạo gần đây trên Tiktok thịnh hành trend gửi lời nhắn một người nào đó trong quá khứ. Và mình đã scroll trúng một clip gửi cho một cô giáo tiểu học với một "kỉ niệm" khiến bạn đó ám ảnh và mắc chứng chống đối xã hội cho tới giờ. 

Như một công tắc, hộp kí ức tương ứng được ship tới, bật mở ra...

Năm lớp 4 - Cô Liễu và con heo đất quỹ lớp!

con bé 8 tuổi buộc phải học một bài học sớm hơn lứa tuổi của mình - không phải ai làm thầy cô giáo cũng đủ tư cách được vinh danh nghề giáo

1. Sự trùng hợp tai hại 

Đó là một trong những năm đầu tiên ba mẹ đã cho phép mình được giữ tiền lì xì. Tất nhiên là những tờ mệnh giá nhỏ thôi, 5k, 10k, 20k và một vài tờ lớn lớn (còn lại thì ở đâu chúng ta đều biết ha). Mình cất những tờ tiền mới cứng ấy vào một chú doreamon màu xanh - heo đất thế hệ mới aka ATM cho phép chủ nhân rút tiền bất cứ lúc nào bằng cách xoay chốt nhựa dưới đáy. 

Hồi đó dị là giàu lắm. Cái ý tưởng mà có thể mua bất cứ gì mình thích, không cần phải xin phép, không phải giải trình, nó đã gì đâu. Nhưng tất nhiên mình biết cây ATM của mình không tự sinh ra cũng không tự refill được. Nên mỗi lần móc một tờ 5k xanh ngắt mới cóng ra, mình phải suy nghĩ lung lắm đó. 

Để ứng với danh tiếng con ngoan trò giỏi, cũng như đã có tánh mọt sách từ nhỏ, mình đã phát hiện một series truyện ngụ ngôn tranh ở tiệm cô Lan - một trong những tiệm văn phòng phẩm gần trường. Và dù cái series này nó chắc phải một ngàn lẻ một tập nhưng mình vẫn cứ vung tiền lì xì mình để thu thập cho bằng hết. Tất nhiên sẽ không thiếu được màn lên lớp khoe, dù tụi trong lớp cũng không mấy mặn mà cái sở thích hàn lâm của mình =)) Nhưng mình nào có ngờ, trong khi mình vui vẻ với niềm vui sưu tầm nho nhỏ, con bé con mình đã lọt vào tầm ngắm.

2. Chú heo đất rỗng ruột

Mình làm lớp trưởng (hầu hết trong khoảng thời gian học sinh) và lớp mình có một quỹ lớp được nhét vào con heo đất màu đỏ, được cất vào tủ lớp nơi bàn giáo viên. Không ai khác ngoài mình chính là người giữ chìa khóa tủ lớp. Con heo đất, cứ béo dần theo từng đợt quỹ lớp. Ít nhất đó là mình và mọi người đều nghĩ vậy. Cho tới khi đã tới lúc mổ heo, cả lớp cùng được dịp thảng thốt. Con heo trống trơn! Ai đó đã bí mật tráo con heo quỹ lớp và thay bằng một con heo y chang. Một thủ pháp tinh vi và êm xuôi tới mức chả ai biết nó bị tráo khi nào, bằng cách nào.

Cô Liễu lập tức huy động một cuộc điều tra. Tất nhiên mình là đối tượng tình nghi đầu tiên. Nhưng tất nhiên mình không có làm và không ai có một manh mối gì về thủ đoạn tinh vi này. Nói thật, với một học sinh lớp 4 mà có thể nghĩ ra cái trò này, thì đứa đó cũng cao thủ lắm!

Như một đặc vụ FBI, cô Liễu, với vụ án rơi vào bế tắc, bắt đầu chơi trò tâm lý. Dọa nạt, tung phủ đầu, bóng gió trước sau nhằm khiến hung thủ sợ hãi mà đầu thú. Tất cả những thủ thuật này sẽ không có gì đến khi mình nhận ra, tất cả đều nhằm vào mình. 

3. Là ai cũng được, miễn là có người để trút tội

Mình bắt đầu chịu những hình phạt vô lý của cô Liễu. Phạt đứng, nặng lời, bắt phạt trước lớp không lý do, cho điểm thấp vô lý,.... Cô Liễu chơi thân với cô Pha, cô chủ nhiệm lớp kế bên. Và cô Pha, với bản tính ngoa ngoắt của mình, trở thành đao phủ của cô Liễu, với những buổi bắt cả lớp đứng nghe cô chỉ chiết và dọa nạt. Những buổi đó, ánh nhìn của hai cô đều dán chặt vào mình dù lời nói thì chả chỉ đích danh ai. Khi mọi thứ leo thang khiến mình bắt đầu hoảng sợ, mình, bằng trí thông minh của con bé lớp 4, hiểu ra rằng sự trùng hợp trong việc mua truyện và việc mất quỹ đã biến mình thành thủ phạm trong mắt hai cô. Dù không có một bằng chứng, không một cơ sở. 

Các hình phạt của cô Liễu và sự khủng bố của cô Pha sẽ không dừng lại, nếu như một ngày, dưới sức ép của nỗi sợ và oan ức đè nặng khiến mình bật khóc kể với ba mẹ về chuyện mình đã bị cô giáo chủ nhiệm đì ở trường. Ba mẹ mình đã để ý thấy sự bất ổn của mình khi ở nhà và gặng hỏi. Phải nói là ba mẹ mình là hai người tính tình rất vĩ hòa di quý. Nhưng đó là lần đầu tiên mình thấy ba mẹ mình tức giận đến như vậy. Bởi ba mẹ mình biết, mình có thể nghịch, có thể ương bướng đôi lúc, nhưng mình sẽ không bao giờ ăn cắp. Không bao giờ!

Sau đó ba mẹ mình đã tức tốc tìm đến nhà cô Liễu nói chuyện cho ra lẽ, tất nhiên là với sự lịch sự và học thức vốn có, nhưng cứng rắn đủ để cô Liễu kết thúc mọi chiêu trò hành hạ học trò của mình. Mình dần dần bớt sợ đi học hơn. Nhưng sự tôn trọng cho cô Liễu trở về nun và con bé 9 tuổi buộc phải học một bài học sớm hơn lứa tuổi của mình - không phải ai làm thầy cô giáo cũng đủ tư cách được vinh danh nghề giáo!

4. Vết hằn

Giờ nghĩ lại, mình ước rằng lúc đó cô Liễu bình tĩnh hơn, bao dung và lí trí hơn. Số tiền quỹ dù nhiều lắm cũng chỉ ngót ngét 1-2 trăm ngàn cũng đủ khiến lương tâm nhà giáo bị lãng quên, thay vào đó là cách xử trí đầy thù hằn, lợi dụng quyền lực và sự tinh ranh của một người lớn lên một đứa trẻ vô tội. 

Tới giờ mình không còn tin tức gì của cô Liễu. Mình cũng ném kí ức xấu xí của mình dành cho cô vào một ngăn tủ và quên lãng nó. Nhưng có những lúc tình cờ hồi tưởng lại, dù mình hiểu rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng tổn thương và sự tàn nhẫn vu khống của cô không thể làm mình chúc phúc hay gửi lời gì tốt đẹp dành cho cô cả. Còn cô Pha sau này được lên cả thời sự về tội danh dùng danh nghĩa giáo viên để đi lừa đảo và quịt nợ lên tới hàng tỷ đồng của rất nhiều người trong thị trấn. 

Điểm tốt duy nhất là kí ức này đem lại, chính là trực giác của một con Song ngư x2 của mình được kích hoạt từ đó. Ấn tượng và vibe check của mình dành cho 1 người lần đầu gặp mặt hiếm khi làm mình thất vọng. Âu cũng là một đền bù cho sự oan ức thiếu thời của mình. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lần nói nhảm đầu tiên

Đang ngồi trong công ty, tai cắm phone cày view "Not today" của BTS, và vì hôm nay tôi đã hoàn thành xong task từ tuần trước chờ review, thế là tôi đã tạo blog này. Nhàn cư viên bất thiện. Hy vọng, không như sự ra đời bất chợt, blog này sẽ tồn tại qua năm tháng, không bị quên lãng vì chủ blog lười, vì chủ blog quên password hay vì hàng tỉ tỉ lý do nhảm nhí nào khác! Mục đích? Chủ yếu là "đổ vỏ" sau mỗi lần nghiền xong một cuốn sách, mỗi lần mủi lòng trước những gì nhìn thấy, mỗi lần đổi mood hàng vạn lần trong ngày, mỗi lần mò sang được một nước khác, mỗi lần  nghe một bài hát hay chỉ là mỗi lần cần ghi lại những gì mà năm 50-60 tuổi không còn có thể nhớ. Và vì tôi luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc sống của mình màu sắc đến đâu, là tôi tự ảo tưởng về sự nhàm chán của bản thân hay tôi đã, đang và sẽ có một tuổi trẻ thật cuồng nhiệt và hoang dại? Có lẽ, nếu tôi có đủ sự kiên nhẫn và siêng năng với chính bản thân mình, hy vọng một ngày nào đó trong tương lai nhìn lại...

[Em của 25] Bình đạm mà yêu nhau

Một tình yêu không ồn ào, bình dị mà bên nhau, chẳng phải là đẹp lắm sao? Sáng chủ nhật mở mắt dậy đập vô mặt tin Goo Hye Sun chia tay chồng trẻ Ahn Jae Hyun. Mọi người sốc, mọi người hụt hẫng, mọi người tiếc nuối, rồi nhắc tới những cuộc tình đẹp như cổ tích nhưng kết thúc cũng chóng vánh khác mà than thở. Bản thân mình thì không có cảm xúc gì lắm, giống như bạn mình nói, như một cặp đôi không hợp thì chia tay, chẳng hơn. Chẳng qua chúng ta, công chúng, với một phần giật tít và làm quá của báo chí, đã thần thánh hóa câu chuyện của họ, gán những cái tên, gán những kì vọng, gán những chuẩn mực lên cái đáng lẽ chỉ nên là việc của hai người trong cuộc. Tự dưng mình lại nhớ tới một cặp đôi khác, không ồn ào, không trai xinh gái đẹp - Lee Hyori và chồng Lee Sang Soon. Nàng - nữ hoàng sexy của Hàn Quốc, chàng - một nhạc sĩ nghèo kém sắc. Họ quen nhau trong âm thầm, đám cưới cũng chỉ có người thân thiết, váy cưới cũng mua ngẫu nhiên từ một chợ trời trong lúc nàng đi du lịch, không thiết kế s...

[After A Book] Ngàn mặt trời rực rỡ - Khaled Hosseini

  “Chỉ những trái tim sắt đá mới thờ ơ trước câu chuyện này" - Glamour Một trong những chủ đề tối kỵ khi giao tiếp chính là tôn giáo. Và một trong những giá trị cốt lõi nên phải đồng điệu khi tìm kiếm một người đồng hành suốt cuộc đời, cũng là tôn giáo.  Bản thân mình luôn có những câu hỏi mình vẫn chưa có thể tự tin trả lời được, trong đó chính là: “Tôn giáo là gì?” “Đức tin là gì?” “Tại sao chúng ta phải nên có tín ngưỡng trong đời?” Đa số chúng ta đền được dạy là phải có đức tin. Niềm tin luôn là một sự diệu kì, một giải trúng số độc đắc trong quá trình tiến hóa mà con người có được. Và tín ngưỡng, tôn giáo, theo cá nhân mình nghĩ, được xây dựng trên nền tảng đó. Nhưng bản thân mình cũng không thể nói mình có đức tin hay tín ngưỡng nào hay không, vì nó luôn là một điều rất mơ hồ. Và mình may mắn được sinh ra mà không hề có một ràng buộc nào cho việc mình phải chọn và tôn thờ một ai đó.  Mình rất thích và khá tò mò về những câu chuyện về tôn giáo, bất kể đó là đạo gì. V...