Cô bạn của tôi bỗng dưng một ngày đăng lên một status. Nàng hoang mang về bản thân quá, chẳng biết mình đang muốn gì, cảm thấy gì, đại loại là trơ trơ cảm xúc. Nàng cố gắng cân bằng bản thân bằng những chuyến du lịch cho khuây khỏa, nhưng khi trở về với guồng quay cuộc sống, nàng lại bế tắc không lối thoát. Nàng cũng không biết diễn tả cảm giác của nàng ra sao nên nàng cứ ôm nỗi niềm vào lòng đến lúc bùng phát thì nàng có vẻ hoảng loạn thật sự. Nàng cầu cứu mọi người xung quanh, nhưng hơn ai hết tôi biết, nàng ý thức rõ chính nàng mới có thể giúp nàng vượt qua giai đoạn này!
23 tuổi - cái tuổi
mà ta chập chững bước vào đời, đủ lớn để bắt đầu chịu trách nhiệm về những
quyết định của mình nhưng lại quá non nớt và lo sợ trước những trách nhiệm
trước mắt. Chúng ta bị đẩy vào đời, gồng mình với gia đình, bạn bè, công việc
và tình yêu. Ngần đó chẳng phải là quá nhiều sao?
Thật ra, tôi nghĩ
đa số chúng ta - những con người trẻ vừa mới vào đời, đều một lần cảm thấy như
cô bạn tôi. Khủng hoảng tuổi trẻ. Tôi cũng đã từng nếm trải qua. Trong suốt bốn
năm đại học, tôi chỉ có mỗi mục tiêu: thành công trong ngành tài chính - ngành
tôi theo học. Tôi dồn hết tâm trí và thời gian, tôi làm những điều cần đề có
thể bước chân vào một trong Big4 - bốn công ty kiểm toán lớn nhất thế giới. Và
tôi đã làm được! Những tưởng con đường sự nghiệp của tôi bắt đầu nở hoa thì tôi
nhận ra, tôi không thuôc về nơi này. Từng ngày từng ngày, cảm xúc tôi bị ăn
mòn, nhưng hơn hết tôi hoang mang cực độ. Mục tiêu của tôi, công sức của tôi,
ngưỡng vọng của tôi, tất cả sụp đổ. Tôi không biết mình muốn gì, tôi không biết
mình sẽ đi về đâu, tất cả chỉ mù mịt như một màn sương. Nhưng tôi cũng không
thể chấp nhận thực tại, tôi có cảm giác tôi sẽ chết ngạt một ngày nào đó nếu
tôi tiếp tục và đó hoàn toàn không phải là cách tuổi thanh xuân cùa tôi nên
được trải qua. Mọi thứ tôi tự ảo tưởng về bản thân tan biến, tôi nhận ra tôi
không hề hiểu gì về bản thân mình cả! Tôi là ai, tôi muốn gì, tôi sẽ trở thành
ai, tất cả mông lung vô định! Tôi đã rất sợ!
Cô bạn tôi cũng
đang trải qua giai đoạn đó như tôi. Chúng ta lac lối vì chúng ta còn quá trẻ
trước cuộc đời. Nhà trường không dạy cho chúng ta cách hiểu bản thân mình. Công
việc đó mặc nhiên dành cho chính chúng ta. Khi không có người dẫn lối, trong mê
cung của những cảm xúc không gọi thành tên, giữa những ảo vọng và hồ đồ, giữa
nỗi sợ hãi và cô đơn, ai dám chắc chúng ta không đánh mất chính mình?
Thật ra, chính
tôi, ngay cả bây giờ, cũng không hề biết mình muốn gì. Lúc nào cũng có một chút
gì đó thiếu sót, một chút gì đó không chắc chắn. Và trên những đoạn đường về
nhà, khi tâm hồn rời xa bao bộn bề công việc, tôi vẫn luôn chất vấn bản thân
liệu đây có phải là công việc dành cho mình, liệu mình đã bộc lộ hết khả năng,
liệu đây có phải là con đường mình nên đi? Điều duy nhất tôi có thể làm tốt hơn
nửa năm về trước, đó là bình tĩnh trong sự hoang mang của mình!
Tâm hồn tôi là một
mê cung mà tôi chưa bao giờ có cơ hội bước vào. So với cô bạn tôi, chắc chắn
việc khủng hoảng tinh thần của tôi còn tệ hơn nhiều. Tôi có thể đổi từ vui vẻ
sang chán nản chỉ trong tích tắc, có thể đang rất muốn làm gì đó rồi đột nhiên
không muốn làm bất cứ gì cả. Tôi có thể buồn mà không cần lý do nào cả! Chỉ là
tôi đã tập quen với điều đó, chấp nhận như một phần cùa chính mình và không cần
tìm hiểu nguyên nhân! Cứ xem như mình là một biến số đặc biệt!
23 tuổi - việc lạc
lối sẽ xảy ra với bất kì ai. Nên đừng quá hoang mang. Cơn bão chỉ mới bắt đầu,
hãy học cách vui đùa với nó. Lạc lối - cũng không phải là một điều gì đó quá
tệ! Đừng so sánh con đường mình đang đi với những người khác. Cũng đừng bắt bản
thân đi theo con đường mọi người hay đi. Vì biết đâu, trên con đường lạc lối
của tuổi trẻ, ta tìm được an nhiên, có được những điều không ngờ tới, gặp những
con người thật hay! Hãy giữ cho mình một tinh thần lạc quan. Một tâm hồn vui vẻ
luôn thu hút những điều vui vẻ khác. Đừng sợ, vì chúng ta không ở ngoài đó một mình,
hãy dũng cảm và thành thật với bản thân! Đặc quyền của tuổi trè chính là vấp
ngã và mắc sai lầm. Chỉ là, bạn không nên nằm luôn ở nơi mình té ngã, người
khác có thể sẽ đạp lên bạn mà tiến lên!
Tôi luôn tin
tưởng rằng mình sẽ thành công, tuy tôi không biết là khi nào, ở đâu, với công
việc gì, nhưng tôi luôn biết là mình sẽ thành công! Đó chính là cách tôi vui vẻ
tung tăng trên con đường mờ sương của mình. Còn bạn thì sao?
Pic credit: to the right owner
Redbunny - 30/4/2017
Facebook: https://www.facebook.com/pg/AfterABook
Notice for permission and take out with full credit!

Nhận xét
Đăng nhận xét