Tản văn, đối với tôi là một niềm vui nho nhỏ và nhẹ nhàng. Đó là những lúc tôi tìm kiếm sự đồng cảm mà đôi lúc tôi không thể có được từ thế giới xung quanh. Đó là sự vỗ về khi tôi cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Tôi tìm kiếm bản thân mình trong những dòng suy nghĩ của người khác, vì bạn biết đấy, đôi khi chúng ta chẳng thể định hình được cảm xúc của bản thân...
Tôi cũng có thể nói tôi cũng đã đọc kha khá các cuốn tản văn, một vài khiến tôi thất vọng, nhưng cũng có những lúc tôi tìm được tấm gương cảm xúc cho bản thân. Những cuốn tản văn sau đây là những cuốn được lòng tôi nhất!
The Beautiful Bad Girl
Khi đọc The Beautiful Bad Girl, tôi thấy bản thân mình trong đó, rõ ràng và chân thực. Hơn ai hết, tôi ý thức được hình ảnh của mình trong mắt mọi người xung quanh. Cách tôi ăn mặc, cách tôi thoải mái và hoang dại, cách tôi bàng quang trước định kiến của người đời. Khi bạn là một cái tôi nổi loạn, bạn phải chấp nhận sự phán xét như một cái giá cho sự tự do của bạn. Và khi bạn sống trong một xã hội với bao tiêu chuẩn về mực thức và đoan trang, bạn là một bad girl. Dù không dành nhiều sự quan tâm cho những gì người khác nghĩ, nhưng đôi lúc, tôi vẫn bất ngờ về những gì người ta gán cho mình. Sẽ hoang mang, sẽ lung lay! Sẽ có những giây phút mà bản thân lạc lối trong cuộc chiến giữa chuẩn mực của xã hội và cái tôi khác biệt. Đó là lúc tôi luôn tự nói với bản thân rằng "Em không yêu em, ai yêu em?"
The Beautiful Bad Girl như một tuyên ngôn về nữ quyền, về cách sống tự do và kiêu hãnh. Vì giữa dòng chảy ngổn ngang của cuộc sống, nếu cả bản thân cũng không bảo vệ được, thì làm sao có thể đứng vững mà tiến lên phía trước? Và rằng, là một người con gái trong xã hội Á Đông đã là một thiệt thòi bất khả...
"Em biết họ đang nghĩ gì về em. Em biết họ nói gì sau lưng em. Nhưng thực ra anh ạ, em nghĩ những định kiến của chúng ta về người khác là do chúng ta được giáo dục như vậy, chứ thực ra không có một quy chuẩn xã hội nào về việc thế nào là tốt, thế nào là xấu. Em tận hưởng cuộc đời mình và không làm hại đến ai cả." - Thùy Chi (A Beautiful Bad Girl)
Tôi không trách ai về việc phán xét, đơn giản vì họ không xứng đáng nhận được sự quan tâm và thời gian của tôi. Mỗi người là một cuốn sách, với câu chuyện, hoàn cảnh và nhân vật khác nhau. Những gì ta thể hiện ra bên ngoài đơn giản chỉ là vỏ bọc. Nếu một người không dành thời gian để hiểu được câu chuyện của ta mà chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà phán xét, thì họ không xứng đáng bất cứ sự quan tâm từ ta cả!
Có nhiều người bảo, hãy sống như những bông hoa dại, nhỏ bé nhưng bền bỉ. Nhưng tôi không muốn là một bông hoa dại, dù đầy sức sống nhưng quá nhỏ bé mỏng manh trước cuộc đời! Tôi muốn sống như một bông hồng, kiêu hãnh và xinh đẹp với những chiếc gai nhọn. Và rằng, nếu đã là bad girl, thì ít nhất cũng phải là một beautiful bad girl!
Tôi cũng có thể nói tôi cũng đã đọc kha khá các cuốn tản văn, một vài khiến tôi thất vọng, nhưng cũng có những lúc tôi tìm được tấm gương cảm xúc cho bản thân. Những cuốn tản văn sau đây là những cuốn được lòng tôi nhất!
The Beautiful Bad Girl
Khi đọc The Beautiful Bad Girl, tôi thấy bản thân mình trong đó, rõ ràng và chân thực. Hơn ai hết, tôi ý thức được hình ảnh của mình trong mắt mọi người xung quanh. Cách tôi ăn mặc, cách tôi thoải mái và hoang dại, cách tôi bàng quang trước định kiến của người đời. Khi bạn là một cái tôi nổi loạn, bạn phải chấp nhận sự phán xét như một cái giá cho sự tự do của bạn. Và khi bạn sống trong một xã hội với bao tiêu chuẩn về mực thức và đoan trang, bạn là một bad girl. Dù không dành nhiều sự quan tâm cho những gì người khác nghĩ, nhưng đôi lúc, tôi vẫn bất ngờ về những gì người ta gán cho mình. Sẽ hoang mang, sẽ lung lay! Sẽ có những giây phút mà bản thân lạc lối trong cuộc chiến giữa chuẩn mực của xã hội và cái tôi khác biệt. Đó là lúc tôi luôn tự nói với bản thân rằng "Em không yêu em, ai yêu em?"
The Beautiful Bad Girl như một tuyên ngôn về nữ quyền, về cách sống tự do và kiêu hãnh. Vì giữa dòng chảy ngổn ngang của cuộc sống, nếu cả bản thân cũng không bảo vệ được, thì làm sao có thể đứng vững mà tiến lên phía trước? Và rằng, là một người con gái trong xã hội Á Đông đã là một thiệt thòi bất khả...
"Em biết họ đang nghĩ gì về em. Em biết họ nói gì sau lưng em. Nhưng thực ra anh ạ, em nghĩ những định kiến của chúng ta về người khác là do chúng ta được giáo dục như vậy, chứ thực ra không có một quy chuẩn xã hội nào về việc thế nào là tốt, thế nào là xấu. Em tận hưởng cuộc đời mình và không làm hại đến ai cả." - Thùy Chi (A Beautiful Bad Girl)
Tôi không trách ai về việc phán xét, đơn giản vì họ không xứng đáng nhận được sự quan tâm và thời gian của tôi. Mỗi người là một cuốn sách, với câu chuyện, hoàn cảnh và nhân vật khác nhau. Những gì ta thể hiện ra bên ngoài đơn giản chỉ là vỏ bọc. Nếu một người không dành thời gian để hiểu được câu chuyện của ta mà chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà phán xét, thì họ không xứng đáng bất cứ sự quan tâm từ ta cả!
Có nhiều người bảo, hãy sống như những bông hoa dại, nhỏ bé nhưng bền bỉ. Nhưng tôi không muốn là một bông hoa dại, dù đầy sức sống nhưng quá nhỏ bé mỏng manh trước cuộc đời! Tôi muốn sống như một bông hồng, kiêu hãnh và xinh đẹp với những chiếc gai nhọn. Và rằng, nếu đã là bad girl, thì ít nhất cũng phải là một beautiful bad girl!
Notice for permission and take out with full credit
Facebook: https://www.facebook.com/AfterABook
Photo credit: Red Bunny
Word credit: Red Bunny
Nhận xét
Đăng nhận xét