Trung thu năm đó mẹ hồ hởi mở rộng cửa mời lân vào nhà, hồ hởi treo phong bì lên cây cao trong tiếng trống rộn ràng. Năm đó nhà mình đón trung thu trong ngôi nhà mới, ngôi nhà mẹ vun vén bao năm, tỉ mẩn xây nên. Giờ nhìn lại, tự nhủ lòng, mẹ cũng đã có một cuộc sống vuông tròn...có chăng chỉ là đột ngột dừng chân kiếp phàm, duyên nợ có phần ngắn ngủi, phúc phần chưa kịp hưởng đã vội nói lời biệt ly....
Đã bao năm, vết sẹo cũng đã thôi thổn thức, mắt vẫn nhoè dù không tràn mi, cũng thản nhiên nói về mất mát. Nhưng niềm vui bao giờ cũng khuyết, trung thu nào trăng cũng không tròn....
Kiếp này phận làm con chưa tròn, nguyện kiếp sau vẫn là duyên mẫu tử, trả hết nợ đã mang...

Nhận xét
Đăng nhận xét