Ông trời thật biết chiều lòng người, rất biết đổ nhưng cơn mưa vào nỗi buồn của người khác. Ngày tôi thất tình, ngoài trời mưa chó mưa mèo, trút xuống cùng với sự thất vọng hụt hẫng...
Tình yêu, sao mà khó qúa! Lòng người thật khó đoán biết bao! Và rung động trái tim thì mãi không thể nào cưỡng cầu! Cô gái lại lạc vào rừng sâu...một lần nữa!
Nhân thế lòng người như đại dương giấu bao nhiêu lốc xoáy sóng dữ, một cô cá bé nhỏ làm sao lường trước hết , tránh làm sao khỏi bị lạc lối?
Ở đời, ngu ngốc nhất là đặt quá nhiều hy vọng khi vẫn chưa thấy được kết quả. Tự nhủ là thế, vậy mà mấy khi làm được? Mà hy vọng thì như trái táo độc, hấp dẫn biết bao! Con gái là có thông minh đến mấy, khéo léo bao nhiêu vẫn mang trong mình một bản năng mơ mộng với sở thích vẽ lên những chuyện tình đẹp như mơ, đôi khi là trên bờ cát đang chờ sóng tới xóa đổ. Âu chỉ là chúng ta tự làm tổn thương bản thân mình.
Để rồi khi mọi chuyện đổ vỡ, trách người rồi lại trách mình. Dù trách ai đi chăng nữa, bản thân cũng đã tổn thương rồi, trái tim cũng đã sứt mẻ thêm đôi phần, lòng tin cũng vơi đi đôi chút. Và câu chuyện dù có đẹp đến cỡ nào, nếu nó không dành cho mình, thì mình mãi mãi sẽ không thể làm nhân vật chính.
Vậy đó, đôi khi ta chỉ cần dừng lại đôi chút, để nhìn xem mình có đang là nữ chính hay chỉ đang ảo tưởng khả năng của mình. Nhưng say trong ảo mộng thì mấy ai kịp tỉnh giấc? Chỉ đến khi thấy bản thân sứt mẻ thì mọi chuyện đã ở thì quá khứ rồi.
Lại tự hỏi mình có gì không tốt? Tại sao mãi mà hạnh phúc vẫn không buồn vương lại nơi này? Mình thiếu sót gì mà mãi vẫn không thể có một bờ vai kề bên? Một vạn câu hỏi tại sao, tại sao, tại sao? Ướt nhòe nước mắt vẫn cứ mãi loay hoay trong hai chữ "tại sao"...
Và ta lại sợ yêu? Sợ tim lại phải vá chằng vá chịt những mũi khâu. Sợ mình không còn đủ lòng tin và sự dũng cảm. Sợ sự ích kỷ và độc lập sẽ lại phá hỏng tất cả. Sợ thật nhiều nên một bước tiến tới cũng khó khăn biết dường nào...
"Những ngày tháng Sáu
mây bay ngang trời
hoa rơi bên thềm,
tâm mềm như nước,
ta quen nhau bao giờ,
ta thương nhau bao giờ,
ta cần nhau không?
Em ngơ ngác giữa bộn bề đời thường và yêu thương như sóng biếc...
Thật kì lạ,
rất dễ dàng để nhớ thương
nhưng lại không biết làm sao để vỡ tan kí ức...." (Bài ca tháng sáu)

Nhận xét
Đăng nhận xét