Chuyển đến nội dung chính

[Em của 24] Cảm xúc - là để giấu đi!



“Nên biết kiềm chế cảm xúc của mình hơn” - đó là những gì thầy chủ nhiệm phê vào học bạ cấp 3 năm tôi 18 tuổi. Năm tôi 24 tuổi, tôi hiểu rằng, không chỉ nên kiềm chế cảm xúc, tôi phải đeo một hoặc nhiều chiếc mặt nạ. Đôi lúc, việc đó được gọi dưới cái tên thật sang trọng - “chuyên nghiệp”! Nhưng, tôi chưa bao giờ giỏi trong việc đeo những chiếc mặt nạ! 

Tôi là một con bé khó hiểu, khó hiểu ngay cả với chính bản thân mình. Tôi có thể vui buồn một cách vô cớ, tâm trạng có thể thay đổi chỉ trong một khoảng khắc, không cần bất cứ lý do gì! Đó là con người tôi, và tôi chấp nhận nó! Cho dù tôi rất cố gắng không để ảnh hưởng tới người khác và không ảnh hưởng đến công việc, nhưng có lẽ việc cảm xúc luôn ngầm toả ra từ tôi lại khiến con đường đến với cái định nghĩa “chuyên nghiệp” kia xa tít! TRong những buổi đánh giá, vấn đề này lại được nhắc lại, nhiều đến nỗi tôi nghĩ cái con bé kì quặc tôi không bao giờ có thể hòa nhập vào bất cứ nơi nào!

Sao tôi lại hay buồn thế? Cuộc sống tôi có gì mà phải buồn nhỉ? Tôi không trách họ vì không hiểu, nhưng có những nỗi buồn tôi không có quyền lựa chọn và cũng không muốn chia sẻ. Những lúc như thế tôi lại hiểu hơn bản chất của sự cô đơn! Và tôi không muốn đánh mất khuôn mặt thật của mình đằng sau những chiếc mặt nạ...

Chuyện kể rằng, có một cô cá voi, cô không có bạn bè, không gia đình, không có tình nhân hay ít nhất là thuộc về bất cứ đàn cá voi nào cả. Không ai có thể nghe thấy cô ấy ở cái quãng 52hz đó, các bài ca cứ vang vọng không hồi đáp. Sự khác biệt khiến cô trở thành cô cá voi cô độc nhất trong đại dương bao la này! 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lần nói nhảm đầu tiên

Đang ngồi trong công ty, tai cắm phone cày view "Not today" của BTS, và vì hôm nay tôi đã hoàn thành xong task từ tuần trước chờ review, thế là tôi đã tạo blog này. Nhàn cư viên bất thiện. Hy vọng, không như sự ra đời bất chợt, blog này sẽ tồn tại qua năm tháng, không bị quên lãng vì chủ blog lười, vì chủ blog quên password hay vì hàng tỉ tỉ lý do nhảm nhí nào khác! Mục đích? Chủ yếu là "đổ vỏ" sau mỗi lần nghiền xong một cuốn sách, mỗi lần mủi lòng trước những gì nhìn thấy, mỗi lần đổi mood hàng vạn lần trong ngày, mỗi lần mò sang được một nước khác, mỗi lần  nghe một bài hát hay chỉ là mỗi lần cần ghi lại những gì mà năm 50-60 tuổi không còn có thể nhớ. Và vì tôi luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc sống của mình màu sắc đến đâu, là tôi tự ảo tưởng về sự nhàm chán của bản thân hay tôi đã, đang và sẽ có một tuổi trẻ thật cuồng nhiệt và hoang dại? Có lẽ, nếu tôi có đủ sự kiên nhẫn và siêng năng với chính bản thân mình, hy vọng một ngày nào đó trong tương lai nhìn lại...

[Em của 25] Bình đạm mà yêu nhau

Một tình yêu không ồn ào, bình dị mà bên nhau, chẳng phải là đẹp lắm sao? Sáng chủ nhật mở mắt dậy đập vô mặt tin Goo Hye Sun chia tay chồng trẻ Ahn Jae Hyun. Mọi người sốc, mọi người hụt hẫng, mọi người tiếc nuối, rồi nhắc tới những cuộc tình đẹp như cổ tích nhưng kết thúc cũng chóng vánh khác mà than thở. Bản thân mình thì không có cảm xúc gì lắm, giống như bạn mình nói, như một cặp đôi không hợp thì chia tay, chẳng hơn. Chẳng qua chúng ta, công chúng, với một phần giật tít và làm quá của báo chí, đã thần thánh hóa câu chuyện của họ, gán những cái tên, gán những kì vọng, gán những chuẩn mực lên cái đáng lẽ chỉ nên là việc của hai người trong cuộc. Tự dưng mình lại nhớ tới một cặp đôi khác, không ồn ào, không trai xinh gái đẹp - Lee Hyori và chồng Lee Sang Soon. Nàng - nữ hoàng sexy của Hàn Quốc, chàng - một nhạc sĩ nghèo kém sắc. Họ quen nhau trong âm thầm, đám cưới cũng chỉ có người thân thiết, váy cưới cũng mua ngẫu nhiên từ một chợ trời trong lúc nàng đi du lịch, không thiết kế s...

[After A Book] Ngàn mặt trời rực rỡ - Khaled Hosseini

  “Chỉ những trái tim sắt đá mới thờ ơ trước câu chuyện này" - Glamour Một trong những chủ đề tối kỵ khi giao tiếp chính là tôn giáo. Và một trong những giá trị cốt lõi nên phải đồng điệu khi tìm kiếm một người đồng hành suốt cuộc đời, cũng là tôn giáo.  Bản thân mình luôn có những câu hỏi mình vẫn chưa có thể tự tin trả lời được, trong đó chính là: “Tôn giáo là gì?” “Đức tin là gì?” “Tại sao chúng ta phải nên có tín ngưỡng trong đời?” Đa số chúng ta đền được dạy là phải có đức tin. Niềm tin luôn là một sự diệu kì, một giải trúng số độc đắc trong quá trình tiến hóa mà con người có được. Và tín ngưỡng, tôn giáo, theo cá nhân mình nghĩ, được xây dựng trên nền tảng đó. Nhưng bản thân mình cũng không thể nói mình có đức tin hay tín ngưỡng nào hay không, vì nó luôn là một điều rất mơ hồ. Và mình may mắn được sinh ra mà không hề có một ràng buộc nào cho việc mình phải chọn và tôn thờ một ai đó.  Mình rất thích và khá tò mò về những câu chuyện về tôn giáo, bất kể đó là đạo gì. V...