Đôi lúc,vào những ngày mưa trắng trời, tạt vào lòng, tại tự hỏi bản thân liệu rằng có ổn? Đã thôi ngu ngơ? Đã thôi mơ mộng viễn vông khi ai ai cũng tính toán thiệt hơn? Đã chấp nhận được quãng đường phía trước rồi sẽ không có được một tình yêu như mọi người khác? Rằng có lẽ ông trời chắc đã sớm sắp đặt cho mình một lối đi đơn độc? Rằng bản thân có còn chút niềm tin?
Có một con đường
Gọi là quá khứ
Có một lọn gió
Gọi là tóc bay
Có một người say
Một người mắt ướt
Có một lỡ bước
Gọi là đến sau
Có một mưa mau
Rụng rời quán nhỏ
Có một ngõ cỏ
Cho nụ hôn đầu
Có một bể dâu
Cho lòng bớt tủi
Có một sợ hãi
Gọi là mất nhau
Có một niềm đau
Đã thành dĩ vãng...
(Gọi - Trần Hữu Việt)

Nhận xét
Đăng nhận xét