Chuyển đến nội dung chính

[Em của 25] Being Vulnerable

Cũng chẳng định viết gì, nhưng khi đọc bài của Kenh14 thì lại muốn viết ra, cho khuây khỏa một chút. Nếu như lúc trước, mình cảm thấy việc chia sẻ những yếu đuối của mình với người khác sẽ chỉ khiến mình trờ nên đáng thương, nhưng bây giờ, bằng một cách nào đó, mình hiểu được giá trị của việc "being vulnerable".

https://kenh14.vn/toi-da-hoc-duoc-gi-sau-noi-dau-mat-me-ba-bai-hoc-cuoc-doi-gieo-mam-tu-nhung-dau-thuong-20190512001032171.chn
Mình nhớ mẹ, chẳng lúc nào mà mình không nhớ. Trong tất cả những việc mình làm, những điều mình thấy. Lúc mình ăn một món ngon, lúc mình đi tới những nước khác, lúc mình thấy một món đồ nào đó. Lúc nào cũng có một khoảng khuyết mà dù mình đổ vào một trăm, một triệu niềm vui, hạnh phúc cũng không có lấp đầy được! Mình nghĩ không ai hiểu rõ sự xót xa trong hai từ "giá như" bằng những người đã từng mất mát.
Mình đã giấu nhẹm chuyện mình mất mẹ và tỏ ra như bao đứa trẻ khác, trong khoảng 3-4 năm. Mình không muốn thấy bất kì ánh mắt thương hại nào cả. Nhưng rốt cuộc thì mình cũng đã đủ can đảm để nói về chuyện đó, không hẳn là bình thản (tất nhiên), nhưng là đối mặt với sự thật và không coi đó như một khiếm khuyết của mình.
Có vài lần, trong một giai đoạn khủng hoảng, mọi người hỏi tại sao mình lại hay buồn như vậy. Mình không trách vì, tất nhiên, không phải ai cũng hiểu, mình cũng không đòi hỏi điều đó. Mình chỉ chạnh lòng. Đáng lẽ, mình không nên để nó ảnh hưởng tới mọi người xung quanh.
Mình nghĩ mình bị mắc chứng Aphantasia. Mình không thể vẽ lên khuôn mặt mẹ trong tâm trí. Mình làm điều đó dễ dàng với tất cả mọi người, trừ mẹ mình. Và lúc nào mình cũng buồn về điều đó.
Mình luôn có cảm giác, rằng số phận mẹ và mình có một sự liên kết nào đó. Cái cách mẹ ra đi ngay vào ngày mình bước sang tuổi mới luôn làm mình thấy kì lạ. Sinh nhật đối với mình không phải là ngày vui. Và dù mình đã bắt đầu cởi mở hơn, vui vẻ hơn vào ngày ấy khi mọi người chúc mừng, nhưng lúc nào mình cũng thấy gượng gạo với chính niềm vui đó.
Nhưng mà sao tất cả, mình vẫn bước tiếp, vẫn dũng cảm đối diện với cuộc sống của mình. Mình luôn biết ơn, vì sau biến cố, mình được bao bọc bởi tình yêu thương của gia đình, của ba, của em, của mọi người. Tuy nhà mình không hay tâm sự với nhau, nhưng mình luôn cảm thấy tình yêu thương trong từng hành động. Mình cảm thấy may mắn, thật sự. Và dù mình chỉ có 19 năm bên mẹ, nhưng đó là 19 năm hạnh phúc và viên mãn nhất đời mình!
Cảm ơn mẹ đã sinh ra con, dạy dỗ con, yêu thương con và dõi theo con. Happy Mother's Day, Mom! I love and miss you every single second.
P/s: cho những ai còn có may mắn được gọi mẹ, ôm mẹ, hôn mẹ, thì hãy làm điều đó. Bạn không biết thời gian của mình còn lại bao nhiêu đâu, hãy trân trọng nó nhé!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Nhật ký Fan Girl] BTS Wings Tour Bangkok 22/04/2017

Sau bao nhiêu năm lầy lội mê mẩn Kpop, rốt cuộc tôi cũng đã tìm dc một idol khiến tôi lặn lội sang tận đất thái lần thứ 3 để gặp. Và đó là một trong nhưng quyết định tuyệt vời nhất từ trước đến giờ của tôi! Note lại cho những ai cần cũng như ko để sót một ký ức nào về ngày hôm nay 22/04/2017 Wings Tour concert in Bangkok - Impact arena Mua vé Chân thành khuyên, nếu được hãy mua vé của hai ngày. Mặc dù list performance vẫn y vậy, nhưng trải nghiệm của hai ngày sẽ khác nhau, và vì đã đi rồi nên hãy đi cho đáng! Tôi đã tiếc đứt ruột vì chỉ mua vé mỗi một ngày và về liền sau đó. Thậm chí khi buổi diễn kết thúc, tôi đã nghĩ tới việc bỏ vé máy bay và mua vé chợ đen/bán lại ngày hôm sau. Rốt cuộc thì tôi vẫn phải lết ra sân bay lúc 11h đêm và chờ đến 7h sáng về vn. Về việc mua vé cc thì bạn có thể tự đặt hoặc nhờ dịch vụ đặt giúp, tất nhiên là mắc hơn và phải trả thêm phí. Kinh nghiệm: nếu bạn đi hai ngày, nên đặt 1 ngày standing và 1 ngày ngồi. Vé ngồi thì sẽ xa hơn vé khu standing v...

Lần nói nhảm đầu tiên

Đang ngồi trong công ty, tai cắm phone cày view "Not today" của BTS, và vì hôm nay tôi đã hoàn thành xong task từ tuần trước chờ review, thế là tôi đã tạo blog này. Nhàn cư viên bất thiện. Hy vọng, không như sự ra đời bất chợt, blog này sẽ tồn tại qua năm tháng, không bị quên lãng vì chủ blog lười, vì chủ blog quên password hay vì hàng tỉ tỉ lý do nhảm nhí nào khác! Mục đích? Chủ yếu là "đổ vỏ" sau mỗi lần nghiền xong một cuốn sách, mỗi lần mủi lòng trước những gì nhìn thấy, mỗi lần đổi mood hàng vạn lần trong ngày, mỗi lần mò sang được một nước khác, mỗi lần  nghe một bài hát hay chỉ là mỗi lần cần ghi lại những gì mà năm 50-60 tuổi không còn có thể nhớ. Và vì tôi luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc sống của mình màu sắc đến đâu, là tôi tự ảo tưởng về sự nhàm chán của bản thân hay tôi đã, đang và sẽ có một tuổi trẻ thật cuồng nhiệt và hoang dại? Có lẽ, nếu tôi có đủ sự kiên nhẫn và siêng năng với chính bản thân mình, hy vọng một ngày nào đó trong tương lai nhìn lại...

[Em của 25] Bình đạm mà yêu nhau

Một tình yêu không ồn ào, bình dị mà bên nhau, chẳng phải là đẹp lắm sao? Sáng chủ nhật mở mắt dậy đập vô mặt tin Goo Hye Sun chia tay chồng trẻ Ahn Jae Hyun. Mọi người sốc, mọi người hụt hẫng, mọi người tiếc nuối, rồi nhắc tới những cuộc tình đẹp như cổ tích nhưng kết thúc cũng chóng vánh khác mà than thở. Bản thân mình thì không có cảm xúc gì lắm, giống như bạn mình nói, như một cặp đôi không hợp thì chia tay, chẳng hơn. Chẳng qua chúng ta, công chúng, với một phần giật tít và làm quá của báo chí, đã thần thánh hóa câu chuyện của họ, gán những cái tên, gán những kì vọng, gán những chuẩn mực lên cái đáng lẽ chỉ nên là việc của hai người trong cuộc. Tự dưng mình lại nhớ tới một cặp đôi khác, không ồn ào, không trai xinh gái đẹp - Lee Hyori và chồng Lee Sang Soon. Nàng - nữ hoàng sexy của Hàn Quốc, chàng - một nhạc sĩ nghèo kém sắc. Họ quen nhau trong âm thầm, đám cưới cũng chỉ có người thân thiết, váy cưới cũng mua ngẫu nhiên từ một chợ trời trong lúc nàng đi du lịch, không thiết kế s...