Chuyển đến nội dung chính

[Em của 25] Happiness is enjoying the little things in life

 Nhiều người bảo rằng hạnh phúc là một điều xuất phát từ những niềm vui to lớn, những cột mốc, những thành tựu,...nói chung là phải siêu to khổng lồ. Hạnh phúc cũng là điều mà mình thấy mọi người ai ai cũng nháo nhào lên kiếm. Hạnh phúc là phải thế này, là phải thế kia.


Nhưng đối với mình, hạnh phúc là việc có thể tìm thấy những điều siêu nhỏ siêu bình thường và vui vẻ vì những điều đó. Thậm chí ngay cả trong một ngày siêu tệ. Lạc quan, là một điều may mắn và theo mình cũng là điểm xuất phát của hai chữ "hạnh phúc".



Nếu so sánh, mình nghĩ hạnh phúc phải giống như một cái cây, được nuôi lớn bằng những chiếc lá và những nhành rễ. Rễ là nội tại bản thân mình nè, ráng xây cho mình một bộ rễ sâu sắc và vững chãi, còn những chiếc lá là những niềm vui nhỏ mình bất ngờ nhận được từ người khác.

Hôm nay mình dành một buổi ngồi gom gom lại những chiếc lá xanh màu ngọc bích trên cái cây của mình, những chiếc lá khiến mình mỉm cười khi nghĩ tới, để mình kể ra một vài chiếc con con, ví dụ như là:

..khi bạn grab bỗng dưng biểu tiếng cười của mình dễ gần vui vẻ
..khi bạn bán bánh mì mỉm cười tươi thiệt tươi dù rằng đó là 8h tối và bạn bán cả ngày bảo "gửi bạn một ổ bánh mì thơm ngon dinh dưỡng", không quên cảm ơn khi mình bảo mình không lấy bao ni lông
..khi anh gửi xe canh chừng chó mẹ cho mình chơi với lũ có con tròn như hột mít vì ngày nào mình cũng thèm thuồng đứng ngó mà không dám lại gần
..khi cô bé quay lại bảo "Chị ơi bạn em bảo chị đẹp quá" rồi chạy đi bỏ mình ngớ người trong thang máy
..khi chị đồng nghiệp ráng chừa vài quả xoài non lại cho mình vì cả buổi chiều mình đi họp không kịp ăn
..khi không khí quê mình vẫn trong mát cho mình hít hà một khi về
..khi mình mua có nửa con gà nhưng lại được dúi cho thêm 2 quả trứng gà ta - "về kho cho ngon nhe con gái"
..khi cô bán rau khiếm thính khều mình lại ra hiệu cô cho mình thêm 2 cây cải
..khi bắt đầu ngày làm việc bằng việc thấy bịch chè bà ba mình thích ăn đặt trên bàn từ cô bé đồng nghiệp ngồi cách bàn. Ăn vào ngọt lịm.
..khi khách hàng khen bài của mình tốt
..khi bạn mình dù ngược đường vẫn theo mình về tới tận nhà vì đường về nhà mình phải qua đường quốc lộ xe lớn chạy tới lui
..khi chẳng nói gì nhiều nhưng ngày nào mình gọi ba mình cũng nghe máy

Còn nhiều nhiều nữa, hổng có kể hết được! Chỉ biết là nhỏ xíu vậy thôi nhưng mà có thể khiến mình vui cả ngày. Nó cũng như những cái neo giữ mình không trôi tuồn tuột khi điều không vui, thất vọng, mệt mỏi ập đến. Và vì ngày nào mình cũng có những điều nhỏ xíu xiu này, nên mình cũng có thể tự cho rằng mình đang hạnh phúc nhỉ?

When you're thankful for what you have, you are always rewarded with more. Start your day with grateful heart. Try to stay positive and things will get better.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Lần nói nhảm đầu tiên

Đang ngồi trong công ty, tai cắm phone cày view "Not today" của BTS, và vì hôm nay tôi đã hoàn thành xong task từ tuần trước chờ review, thế là tôi đã tạo blog này. Nhàn cư viên bất thiện. Hy vọng, không như sự ra đời bất chợt, blog này sẽ tồn tại qua năm tháng, không bị quên lãng vì chủ blog lười, vì chủ blog quên password hay vì hàng tỉ tỉ lý do nhảm nhí nào khác! Mục đích? Chủ yếu là "đổ vỏ" sau mỗi lần nghiền xong một cuốn sách, mỗi lần mủi lòng trước những gì nhìn thấy, mỗi lần đổi mood hàng vạn lần trong ngày, mỗi lần mò sang được một nước khác, mỗi lần  nghe một bài hát hay chỉ là mỗi lần cần ghi lại những gì mà năm 50-60 tuổi không còn có thể nhớ. Và vì tôi luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc sống của mình màu sắc đến đâu, là tôi tự ảo tưởng về sự nhàm chán của bản thân hay tôi đã, đang và sẽ có một tuổi trẻ thật cuồng nhiệt và hoang dại? Có lẽ, nếu tôi có đủ sự kiên nhẫn và siêng năng với chính bản thân mình, hy vọng một ngày nào đó trong tương lai nhìn lại...

[Em của 25] Bình đạm mà yêu nhau

Một tình yêu không ồn ào, bình dị mà bên nhau, chẳng phải là đẹp lắm sao? Sáng chủ nhật mở mắt dậy đập vô mặt tin Goo Hye Sun chia tay chồng trẻ Ahn Jae Hyun. Mọi người sốc, mọi người hụt hẫng, mọi người tiếc nuối, rồi nhắc tới những cuộc tình đẹp như cổ tích nhưng kết thúc cũng chóng vánh khác mà than thở. Bản thân mình thì không có cảm xúc gì lắm, giống như bạn mình nói, như một cặp đôi không hợp thì chia tay, chẳng hơn. Chẳng qua chúng ta, công chúng, với một phần giật tít và làm quá của báo chí, đã thần thánh hóa câu chuyện của họ, gán những cái tên, gán những kì vọng, gán những chuẩn mực lên cái đáng lẽ chỉ nên là việc của hai người trong cuộc. Tự dưng mình lại nhớ tới một cặp đôi khác, không ồn ào, không trai xinh gái đẹp - Lee Hyori và chồng Lee Sang Soon. Nàng - nữ hoàng sexy của Hàn Quốc, chàng - một nhạc sĩ nghèo kém sắc. Họ quen nhau trong âm thầm, đám cưới cũng chỉ có người thân thiết, váy cưới cũng mua ngẫu nhiên từ một chợ trời trong lúc nàng đi du lịch, không thiết kế s...

[After A Book] Ngàn mặt trời rực rỡ - Khaled Hosseini

  “Chỉ những trái tim sắt đá mới thờ ơ trước câu chuyện này" - Glamour Một trong những chủ đề tối kỵ khi giao tiếp chính là tôn giáo. Và một trong những giá trị cốt lõi nên phải đồng điệu khi tìm kiếm một người đồng hành suốt cuộc đời, cũng là tôn giáo.  Bản thân mình luôn có những câu hỏi mình vẫn chưa có thể tự tin trả lời được, trong đó chính là: “Tôn giáo là gì?” “Đức tin là gì?” “Tại sao chúng ta phải nên có tín ngưỡng trong đời?” Đa số chúng ta đền được dạy là phải có đức tin. Niềm tin luôn là một sự diệu kì, một giải trúng số độc đắc trong quá trình tiến hóa mà con người có được. Và tín ngưỡng, tôn giáo, theo cá nhân mình nghĩ, được xây dựng trên nền tảng đó. Nhưng bản thân mình cũng không thể nói mình có đức tin hay tín ngưỡng nào hay không, vì nó luôn là một điều rất mơ hồ. Và mình may mắn được sinh ra mà không hề có một ràng buộc nào cho việc mình phải chọn và tôn thờ một ai đó.  Mình rất thích và khá tò mò về những câu chuyện về tôn giáo, bất kể đó là đạo gì. V...